Bản năng cảm xúc là hành trình tôi muốn đưa người xem chạm đến những tầng sâu bên trong mỗi con người — không bị gò bó bởi lý trí hay những quy chuẩn. Mỗi bức tranh là một tác phẩm chân thực của nội tâm.
Quang đến với hội họa một cách rất bản năng, anh bắt đầu vẽ từ năm 2021 như một cách để làm mình bận rộn sau những ngày làm việc. Vẽ tranh với anh là một cuộc chơi với tâm trí bằng những chất liệu và phong cách vẽ hoàn toàn khác. Bởi anh không thích "đóng khung" mình trong một cái gọi là "chất riêng".
Mỗi tác phẩm của anh đều bắt đầu bằng cách "chơi" với các chất liệu trên một nền toan, để cảm xúc dẫn dắt bàn tay và nét vẽ. Các lớp màu được đè lên nhau cho tới khi tìm thấy cảm xúc. Vậy nên mỗi bức tranh đều mang trong mình một câu chuyện, và nếu bạn nhìn kỹ có thể sẽ thấy được những tầng tầng lớp lớp ấy ẩn giấu trong từng khung hình.
Màu sắc trong các bức tranh của Quang được pha trộn từ rất nhiều các chất liệu khác nhau và đôi khi là cả vàng và bạc để tạo nên những sắc màu độc bản. Mặc dù chưa từng được đào tạo qua về hội họa, những bức vẽ của anh được tạo ra bởi bản năng vẽ nhưng với hơn 10 năm làm nghề của người "chơi màu".
"Chào mừng bạn đến với Bản năng Cảm xúc, nơi cảm xúc dẫn dắt bàn tay."
Bức tranh này ra đời vào thời điểm công việc của tôi bắt đầu có những chuyển biến. Tôi không chắc đó là dấu hiệu tích cực hay tiêu cực, chỉ biết rằng bản thân đang rơi vào một trạng thái mông lung, lửng lơ giữa nhiều lựa chọn. Chính vì thế, tôi chọn nền đen – trắng đối lập, đan xen vào nhau, như cách những suy nghĩ trái chiều đang va chạm trong tâm trí mình.
Dải nước màu xanh xuất hiện như một điểm tựa. Nó tượng trưng cho những gì thân quen, gần bó và an toàn — nơi tôi đã quen thuộc, nơi khiến tôi do dự mỗi khi nghĩ đến việc rời đi.
Thoạt nhìn, nhiều người có thể liên tưởng đến hình ảnh cá chép hóa rồng. Nhưng trong bức tranh này, cá chép không đơn thuần là một biểu tượng quen thuộc trong truyền thuyết. Nó chính là tôi. Nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy cá chép không lao thẳng lên bầu trời, mà hơi quay đầu lại — một khoảnh khắc lưỡng lự, chần chừ.
Bởi tôi không biết liệu sự thay đổi phía trước có thực sự tốt hơn hay không. Hay rồi mọi thứ sẽ khác đi theo cách tôi chưa từng hình dung. Không phải cứ phóng thẳng lên thì cá chép nào cũng hóa rồng. Và không phải lúc nào tiến về phía trước cũng đồng nghĩa với việc chắc chắn sẽ thành công.
Bức tranh là khoảnh khắc tôi đứng giữa lựa chọn và nghi ngờ, giữa an toàn và biến chuyển — một khoảnh khắc rất thật của chính mình.
Cảm giác của tôi khi vẽ bức tranh này là sự bối rối. Bối rối khi đứng trước quá nhiều ngã rẽ. Tôi không lạc vì thiếu con đường, mà vì có quá nhiều đường để đi.
Khi mọi lựa chọn đều đúng một phần và sai một phần vậy thì đâu mới là đường tôi cần.
Những cảm xúc cũ cứ lặp lại, ngày này qua ngày khác, âm thầm xếp chồng lên nhau. Thời gian đi qua, chúng không mất đi, chỉ lắng xuống, chai sạn dần và hóa thành những lớp trầm tích sâu trong nội tâm.
Có những lúc tôi phải tự đẩy mình vào những trói buộc trong cuộc sống (trong công việc, cảm xúc, mối quan hệ...) tự đóng khung mình theo một hệ khuôn khổ mà mình cho đó là đúng.
Những hình vuông lớn nhỏ kia tượng trưng cho những khuôn khổ, để neo tôi lại giúp tôi làm tròn trách nhiệm trong mỗi vai trò.
Cuộc sống của tôi giống như những mảnh ghép vậy. Mỗi một mảnh ghép, mỗi giai đoạn là một quý nhân đến với tôi. Và chính họ đã góp phần giúp tôi hoàn thiện bức tranh cuộc đời mình.
Tâm ta an. Trong lòng khắc có phật.
Đây là bức đầu tiên và chắc cũng sẽ là bức cuối cùng mà tôi vẽ khi say. Tôi không biết mình vẽ gì, cũng không biết tại sao tôi lại vẽ. Chắc bởi vậy nên nó tên là tương lai.
"Lặng" không phải là trống rỗng. Lặng là khi mọi cảm xúc đã đi rất sâu, sâu đến mức không còn cần lên tiếng nữa. Ấy là lúc tôi không còn đối thoại mà là đối diện với chính mình.
Tác phẩm được ra đời sau cơn bão Yagi. Hà Nội bị tàn phá nặng nề, cây đổ, của cải cũng đổ. Tôi vô tình đi qua một bức tường cổ trên một con phố cổ Hà Nội. Tôi dừng lại, nhìn ngắm nó và wow với một nguồn năng lượng mới.
Màu vàng, màu nâu tượng trưng cho những gì đã qua. Màu xanh — màu của rêu phong — tượng trưng cho sự tiếp nối. Và đó là một Hà Nội mới vươn mình trong tôi.
Tôi thương những đứa trẻ thành phố. Có tất cả nhưng lại không có gì.
"Vụn vặt" không buồn, cũng không vui. Nó giống cái cảm giác cuối ngày khi mọi thứ không hoàn hảo nhưng lại đủ đầy theo một cách rất riêng.
Tôi nhìn thấy tôi.
Ánh mắt ấy tôi giữ cho riêng tôi.
Mơ màng là khi mình nhắm mắt lại, mọi thứ tối thui nhưng vẫn lờ mờ những vần sáng. Mờ ảo như đang sau một lớp sương mù. Lơ lửng, trống rỗng nhưng lại thật đến vô cùng.
Cảm giác xung quanh ta có rất nhiều người, nhưng lại chẳng chia sẻ được nỗi buồn với ai. Không phải là do ta khép mình hướng nội, mà là không có ai đồng điệu được với ta…
Luẩn quẩn trong đầu những suy nghĩ: Tôi là ai và tôi muốn gì. Muốn ở đây không phải tiền tài vật chất, mà là tôi muốn làm được trò gì cho đời.
Hoa bỉ ngạn — loài hoa gắn với ký ức và chia ly — không đại diện cho nỗi buồn hay đau khổ, mà là lời nhắc về sự bình thản trước những gì đã qua.
Chuồn chuồn mang đến sự chuyển động, sự tự do, và khả năng buông bỏ. Cuộc sống là sự cân bằng giữa việc nhìn lại quá khứ và bước đi về phía trước, tự do và không ràng buộc.
Hưng phấn khi đạt được cái gì đó mới. Chẳng biết phải diễn tả nó thế nào. Giống kiểu hạnh phúc ấy.
À hưng phấn là những lúc thấy đời nở hoa.
Mộng này giống như Mộng ước, Mộng tưởng. Mà Mộng nào thì cũng phải tỉnh. Và đã tỉnh thì lại tỉnh rất nhanh, kiểu như chuẩn bị đạt được cái gì đó thì lại tỉnh mất rồi.
Thế nên có những giấc Mộng, ta chỉ muốn đắm chìm.
Sắc hương, Sắc hoa, Sắc màu, Sắc cạnh, Sắc nào cũng là Sắc. Với chút ngẫu hứng Sắc càng đậm hơn.
Hoàng hôn một buổi chiều Cái Chiên mùa hè năm ấy.
Phú Quý — hòn đảo xa xôi nhất Việt Nam. Nơi hoàng hôn rơi xuống biển như một giấc mơ đang tan.
Những con sóng màu xám trắng cuộn lên trong sương — Đà Lạt trong tôi không phải những bông hoa, mà là cái lạnh dịu và cái tĩnh lặng nghe được tiếng của chính mình.
Liên hệ trực tiếp với curator hoặc để lại thông tin — chúng tôi sẽ liên hệ lại với bạn.